Văn hóa công sở

Sáng : Họ thay đồ tươm tất, diện thật ngọt những tấm váy áo được là lượt phẳng phiu, những đôi giày sáng bóng không tì vết. Tựu chung họ chắp vá kết nối để thành 1 cái họ trong 8 tiếng làm việc.

Trưa : Họ tề tựu từng bầy đàn nườp nượp nối đuôi nhau kiếm chỗ cơm văn phòng. Họ bận nhìn ngó, đắn đo, lựa chọn món nào cho đỡ ngán. Họ tất bật tìm chỗ không chỉ cho mình mà còn cho bầy đàn của mình. Bất giác họ dừng hẳn tiếng nói cười để móc vội phần tiền mình cần tính.

Chiều : Họ xông xênh áo quần, gửi vội những báo cáo, nhận vội những lời khen, quên nhanh những lời chê. Tầng hầm rút xe , phóng vội. Bỏ qua những họat động ngòai lề

Em làm gì mà các trưởng phòng nói về em như sao lạ vậy

Ơ em có làm gì đâu, anh nghĩ em chơi trội à ?

Không phải nhưng họ khen lính anh quá, làm anh thấy tủi ! Anh thấy những thứ em đề cập và triển khai như 1 cơn gió lạ đối với cấp trên. Phần thưởng của em ở chúng ?

Phần thường của em không phải tiền bạc. Mà là sự vừa lòng từ anh , từ mọi người trong phòng , từ sếp của mọi người và từ sếp của anh. Anh có hiểu về cung đạo không ?

Có nghe qua, nhưng chưa bao giờ tìm hiểu

Cung đạo là nghệ thuật bắn cung của Nhật (kyudo) còn gọi là xạ nghệ. Cung đạo mang một ý nghĩa triết lý sâu xa. Do vậy mục đích chính của người bắn cung không phải là bắn trúng đích mà là nắm vững cái nghệ thuật bắn cung. Khi cung thủ nắm vững đến mức hoàn thiện từng động tác của mình – thoát ra khỏi cái ý muốn thường ám ảnh là muốn tên phải bắn trúng đích – thì mũi tên sẽ tự lao đến đích. Em muốn rằng mọi điều em làm không phải hướng về những giá trị cụ thể mà tự nó sẽ lao về điều ấy thông qua những đánh giá và cảm giác chuẩn xác của mọi người.

Ghê nha ghê nha cung thủ. Anh phải sớm học nghệ thuật bắn cung thôi


Này lão, lão khai timesheet chưa ?

Mới khai

Tôi không hiểu khai để làm gì trong khi ngày nào cả họ chúng nó cũng ngồi đối mặt và xoay lưng lại với nhau. Nhìn nhau, thấy những việc nhau làm chưa chán hay sao mà còn phải khai thành từng bản cung.

Để họ thấy được trách nhiệm của chúng ta trong mỗi công việc mà ta đang thực hiện

Trách nhiệm của chúng ta không đến từ mấy cái ô excell hay table được kẻ tay trong word đó đâu. Lão biết anh Trung bên phòng sales không ?

Có nghe, sao thế lão

Thứ 7, anh ấy phải đi triển khai lại cáp ngầm cho khách hàng. Đứng dưới mưa từ 2h chiều đến 8h tối. Bọn thi công còn mè nheo đéo thèm làm, anh ấy tự rút tiền túi lóp pi cho thằng sếp 2triệu. Thế theo lão anh ấy làm vì điều gì ?

Ùh vì trách nhiệm.

Thế cái trách nhiệm đó có được nêu trong timesheet không ?

Mình chia tay đi.

Vì sao ?

Vì mình chẳng có tương lai. Em không còn trẻ để thả hồn theo những đám mây xanh biếc, lâu quặn màu xám xịt. Em không còn sáng suốt để luôn nghĩ về anh một cách tỉnh tảo. Em cũng chẳng trong lành để có thể hòa quyện vào bầu khí quyển trong sạch khi bên anh. Và em còn rất nhiều điều muốn là em

Anh không hiểu thật là chưa bao giờ hiểu

Anh có 1 công việc tốt, 1 lũ bạn không bè, 1 lũ bè chưa phải là bạn. 1 Gia đình 1 chỗ dựa vững chãi để khi đói bụng có thể ới chưa đầy 1 tiếng, để khi buồn có thể ới 2 tiếng, để khi vui thì chỉ cần ngồi chung vui với hàng tá người có sẵn… Em thèm tất cả những điều ấy. Em muốn được như vậy chứ không phải chỉ riêng anh. Bên anh em chỉ thấy bản thân trì trệ vì tất cả đã có anh lo. Em muốn tự lập muốn được sống, muốn được cố gắng để giành giật lấy từng điều như vậy
Anh không cho em đi chạy bàn bởi anh nói nghề đấy không giành cho em. Mình không thiếu tiền để em phải đi chạy bàn. Nhưng anh có hiểu em muốn chạy bàn để nghe quản lí mắng mỏ nhiếc móc, để học những điều ấy như 1 nỗi khát khao chứ không phải để căm thù, tự oán trách bản thân

Anh không nghĩ chỉ vì chuyện chạy bàn là nguyên do lớn nhất cho lý do chia tay

Em không thích cách anh khoác vai bạn khác giới của anh trước mặt em. Tại sao anh có thể làm điều đấy còn em thì không ? Bởi vì anh có tiền, anh có tiền nên anh có quyền. Còn em không có quyền nên chẳng có tiền. Em muốn được làm những điều tưởng chừng như đơn giản nhất, xong lại là gần gũi thoải mái nhất đối với chính bản thân em. Đi với anh, họ nghĩ em là đứa ăn bám. Là thứ vật phẩm đang cố cụ thể hóa những gì cụ thể anh có. Tiền là thứ cụ thể nhất để suy ra được những thứ cụ thể khác đúng không ?

Nếu vì chuyện tiền bạc thì mình có thể share ra mỗi khi đi chơi chung, như thế không ai phải mắc nợ ai. Nếu vì chuyện công việc thì em có vô số quan hệ để có thể kiếm 1 chỗ làm tốt hơn là chạy bàn

Em không muốn. Hiểu không ? Tin em, những điều ấy không gây thiệt hại cho bản thân em như anh nghĩ đâu.

Những lời trên có lời là của tôi, cũng có lời là tôi nghe vặt được nhưng thấy tương tự những điều đã qua. Thế nên ghi vội lại để có cớ mà kể lể với mọi người. Tất nhiên tôi cũng định nói thêm là dù công việc có bận mấy, bực mấy thì cũng không thể bỏ rơi và sao lãng việc viết nơi đây được. Chúc mọi người 1 tháng 8 đầy thoải mái và nhiệt huyết với mọi điều

Toàn

One thought on “Văn hóa công sở

  1. Mấy hôm trước thấy anh gamma có nói về cung đạo. Lần này lai nghe anh nói. Cùng 1 từ nhưng hai ngữ cảnh. :-]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*


You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>