Hội thảo hay quảng cáo

Này, giá của cậu cho 1 buổi thuyết trình là bao nhiêu ?

Thường là tình nguyện, không thì đổi bằng 1 bữa cơm

Thật á, đừng đùa..

Ùh

Cái giá trị của những buổi thuyết trình không phải là ở mặt vật chất cụ thể mà nó nằm ở những kiến thức tổng hợp thu nhặt được trong quá trình diễn giải. Tôi có 1 maillist của các anh & chú là đồng nghiệp trong vài ngoài nước. Họ nói rằng ở bên đó những buổi thuyết trình thường mang hơi hướm chia sẻ kiến thức thật sự chứ không đơn thuần là 1 buổi show hàng những thứ diễn giả biết và người nghe không biết. Họ không quan tâm nhiều đến vấn đề tiền bạc, điều duy nhất diễn giả cần ở ban tổ chức là qui cách xây dựng 1 buổi hội thảo.

Qui cách xây dựng 1 buổi hội thảo ở đây bao gồm tất cả mọi thứ thuộc về khâu chuẩn bị : địa điểm, thời gian, chỗ ngồi, đồ ăn nhẹ, máy chiếu, và những đảm bảo khác để buổi thảo luận không bị mang phần tạp nham, nhốn nháo hoặc thiếu chuyên nghiệp.
Ở cty, tôi được trả tiền cho việc đi nghe những buổi hội thảo về triển khai hệ thống, các vấn đề về an toàn thông tin và giải pháp đáp ứng nhu cầu doanh nghiệp. Có cơ hội đi nhiều vậy nên tôi thấy nước mình vẫn chưa thật sự chuyên nghiệp giống như các nước đang phát triển khác. Đa phần những buổi thuyết trình tôi đi nghe hoặc đi diễn giải đều ít nhiều có sự cố xảy ra. Mà sự cố tôi nghĩ nguy hiểm nhất chính là ở phong cách tổ chức. Nhiều lần khi đã nhận thuyết trình xong, tôi mới ngớ người vì địa điểm của nó đặt ở khá xa trung tâm thành phố, đã vậy khi đến nơi thì đó không phải là nơi để tổ chức buổi seminar mà nó giống cái nhà trọ nhiều phòng hơn. Chính những điều này làm hạn chế chất lượng của buổi hội thảo đó.

Thứ 1 : Người thuyết trình sẽ có cảm giác mình không được coi trọng, vì nếu ban tổ chức coi trọng mình thì đã không tổ chức ở 1 nơi thế này

Thứ 2 : Người nghe cũng sẽ giảm bớt hứng thú khi phải vừa nghe vừa lấy tài liệu tham khảo quạt cho mát, ngoài ra khát nước thì phải đi xa tận vài trăm m mới có 1 hàng nước uống

Thử hỏi nếu ban tổ chức không chuẩn bị và lường trước những điều này thì ai sẽ làm đây ? Chẳng lẽ trong giấy mời tham dự ghi (mỗi người đi nên mang theo 1 chai nước suối và 1 cái quạt giấy)
Continue reading

Giá trị chứng chỉ ?

Do chưa thanh toán tiền cho nhà cung cấp Server nên họ hơi thực dụng quá mức đến độ rút dây mạng của chúng ta. Không sao cả, bản chất của người Mỹ là vậy. Hơn cả đó là bản chất của những bản hợp đồng và cam kết. Xin lỗi mọi người.
Hôm nay rảnh rỗi sau khi chưa nhận được đồng lương nào từ những ngày làm trọng trách của 1 người truy tìm thủ phạm, tôi lại hí hoáy vài dòng kể lể cho mọi người. Đối với tôi mỗi case qua đi, mỗi 1 dự án bảo mật xong xuôi, nhìn thấy khách hàng lại được thỏa mãn và vui sướng hơn trong niềm tự tin về vấn đề an toàn thông tin của hệ thống mình chính là phần thường lớn nhất cho người làm bảo mật. Nhưng không có nghĩa rằng tôi đang làm việc cho những tổ chức từ thiện, hay phi nhận đạo. Dù sao con người ta vẫn thích tiền hơn là những món quà mang nặng giá trị tinh thần kia. Bản thân tôi cũng thế.

Mấy hôm rồi tôi nghĩ nhiều và trao đổi nhiều với các bạn của mình về các chứng chỉ CNTT. Bản thân tôi coi trọng chúng nhưng không coi trọng tất cả những người có được. Bởi tất cả chỉ là 1 tấm giấy được bán lại sau khi bạn đã đóng tiền đầy đủ ở các trung tâm đào tạo. Nói sơ qua về các chứng chỉ, tôi tin mọi người sẽ chẳng xa lạ gì với MCSA MCSE MCITP MCTS – CCNA (Security) CCNP CCIE – LPIC 1 LPIC2 hay CEH Security+ CISA CISSP. Tôi nghĩ rằng sau những tầm bằng đại học, những mảnh giấy này chính là những giá trị cao sang hơn để người tìm việc lẫn người tuyển dụng tin tưởng nhìn vào nó. Coi nó như 1 thành tích mà không phải bất kì ai cũng dễ dàng đạt được. Ấy vậy mà với thời buổi công nghệ thông tin như bây giờ, các trung tâm đào tạo chứng chỉ mọc lên như nấm, những forum, website chia sẻ tận cùng những bộ đề thi được đánh giá (Passure 90/100) dần trở thành 1 phong trào. Hệ lụy theo đó là trăm nghìn bạn trẻ đã và đang vùi đầu vào lĩnh vực CNTT đổ xô đi học. Vậy thật ra chúng để làm gì ?
Continue reading

Radius

Nhiều lúc mình hay bị góp ý là kiểu người không “đồng bộ”. Không đồng bộ là sao và tại sao không đồng bộ ? Đó là câu hỏi cần và đủ để xác thực rõ ràng vấn đề. Họ nói mình giỏi kĩ thuật quá đâm đa phần cái nhìn của mình sâu sắc và chi tiết hơn những điều họ đưa ra. Và bởi mình hiểu và nắm rõ những điều đó nên mình có quyền phỉ báng, bôi nhọ và giễu cợt những điều của họ. Àh vậy ra sự không đồng bộ ở đây nằm ở cái miệng và cái óc. Óc suy nghĩ tốt nhưng không biết truyền tải và góp ý lại thì coi như bỏ đi.

Làm việc trong ngành này chuyện 9 người 10 ý là điều tất yếu. Có thể cùng là 1 vấn đề cũng là 1 môi trường và ngữ cảnh nhưng con người ta qua nhiều trường lớp đào tạo khác nhau nên giải pháp đưa ra cũng sẽ khác nhau. Nếu bản thân ai cũng như ai thì chuyện rõ ràng trong 1 vấn đề là điều không phải bàn cãi. Ấy thế nhưng không phải cứ muốn là được, con người ta thích tự mình nhìn nhận và tự mình đưa ra chính kiến cho 1 vấn đề, tệ hại đó lại được coi là sự bất di bất dịch và khó lòng đánh đổi.
Continue reading

Social engineering

Premium
Vì hôm nay là 19 thế nên tôi sẽ kể những điều đã qua trong suốt 1 tháng qua

Mọi người sẽ không thể đọc được blog tôi vào ngày 25/4 chính xác hơn là không có quyền truy cập vào domain tunblog.com. Đơn giản là domain đó bị bán đi lúc nào không hay biết. Tôi không có gì để nói về chuyện này, nhiều người cười chê tôi, nói tôi là dân bảo mật thông tin mà ngay đến cả thông tin của mình còn không giữ gìn được thì đòi đi bảo mật cho ai. Ùh họ nói đúng, tôi tin người nên tôi không giữ được ranh giới giữa những điều bí mật với nhau

Nếu mọi người hay đọc blog tôi sẽ đều rõ tên miền tunblog.com của tôi do học viện NIIT mua tặng tại 1 nhà cung cấp của Mỹ. Lẽ thường chuyện mua ở nhà cung cấp cho dù của Việt Nam hay nước ngoài đều phải chứng thực tên họ rõ ràng, hợp đồng giữa bên bán và bên mua. Bản thân tên miền tunblog.com sau khi hoạt động đã được học viện NIIT transfer hết các bản hợp đồng của chủ sở hữu (bên A) cho tôi. Lẽ dĩ nhiên bấy giờ tôi là Owner của domain này. Tất cả các giấy tờ hợp đồng tôi đều lưu trữ cẩn thận ở nhà, đơn giản có thể vứt bỏ nó nhưng tôi vẫn muốn giữ nó lại như 1 thành tích, như 1 kỉ niệm mà mình đã có.

Chuyện domain tunblog.com bị bán liên quan đến những bản hợp đồng này. Tôi bị đánh cắp những thứ liên quan chứng thực mình là chủ sở hữu domain, người đánh cắp này có lẽ vì sợ tôi sẽ lấy lại nên đã bán lại cho nhà cung cấp tên miền của tôi với giá 139$. Mọi người sẽ hỏi vì sao tên miền chỉ có giá trị 9 => 10$ mà khi bán lại được giá quá vậy. Đơn giản vì khi sử dụng domain tunblog.com tôi đạt được 1 lượng truy cập nhất định và ổn định trong gần 1 năm qua. Chính những lượt view của các bạn đã mang lại giá trị cho tên miền này. Sau khi tên miền bị bán cho nhà cung cấp, họ đã đưa tên miền tôi từ mức độ regular => premium và đang bán nó với giá 400$. Tất nhiên chẳng có gì để trách họ vì đơn giản tất cả mọi việc diễn ra nhanh chóng và rất hợp lí. Cho dù tôi có 5 lần 7 lượt mail cho họ và confirm về chuyện này nhưng họ hoàn toàn bỏ qua. Bởi đơn giản nếu phục hồi lại cho tôi thì họ sẽ mất 400$. Điều này trái với sự thực dụng mà bản thân người phương Tây luôn có. Thế nên tôi mất

Tôi không biết nên vui hay nên buồn vì những điều kể trên. Rõ ràng tôi có quyền vui vì mình đã đưa giá trị của 1 thứ tưởng chứng như rẻ rúm cho không lên 1 tầm cao mới. Và càng rõ ràng hơn khi tôi đã đánh mất tên miền của mình bằng sự tin tưởng giữa người với người. Tôi nghĩ nên im lặng để cho nó qua đi thì hay hơn là việc đổ thêm dầu vào lửa. Tôi chấp nhận và mặc cho người phán xét cũng như nghĩ “tốt” về tôi

Có 1 bạn A ngày 27-4 (sau 2 ngày) tên miền bị mất đã nói với tôi thế này
- Hóa ra tưởng thế nào, miệng thì lúc nào cũng tốt đẹp, đằng sau thì lại chơi creditcard chùa. Để rồi khi chủ thẻ phát hiện đã refund tài khoản và domain cũng đi theo luôn.

Lập luận và suy nghĩ của bạn A hoàn toàn chính xác, tuy nhiên có lẽ bạn A không biết 1 điều. Domain tunblog.com được mua từ tháng 6 năm 2009. Và hình thức thanh toán hầu như đều sử dụng visa card & master card. Mỗi tháng việc thu chi, khấu trừ của các tài khoản này đều được gửi về cho chủ thẻ. Vậy rõ ràng nếu tôi sử dụng creditcard chùa để mua thì họ đã phải phát hiện từ cuối tháng 6 năm ngoái chứ đâu đợi đến bây giờ họ mới refund

bạn B & bạn C lập luận vững chắc hơn khi nói rằng
- Website của tôi bị hack và hacker đã drop toàn bộ database cũng như source. Kèm theo việc redirect domain tôi về 1 trang quảng cáo khác.

Tôi xin thưa hoàn toàn không có chuyện hack nào xảy ra, vì đơn thuần blog tôi được host tại server riêng do tôi quản lí. Trên server chỉ có site của tôi và 3 site khác trong lĩnh vực thương mại điện tử. Tôi càng không tin các site khác nổi đình nổi đám tới mức phải có người bỏ thời gian phí công vào việc “đập phá” 1 blog riêng tư cá nhân như vậy. Minh chứng rõ ràng nhất là source web + database của tôi hoàn toàn không có sự tương tác hay thay đổi nào, nếu có chắc tôi đã không đủ sức viết tiếp những dòng ở đây. 1 điều nữa là nếu domain của tôi bị redirect sang site khác có nghĩa là tôi vẫn có quyển owner của domain, vậy thì ngay khi phát hiện tôi phải chuyển domain về chỗ cũ rồi chứ đâu ngu dại để mãi domain ở site quảng cáo kia.

còn nhiều và rất nhiều bạn khác PM hỏi thăm và động viên tôi khi chuyện này xảy ra.
Tôi cũng xin cảm ơn tất cả những góp ý quan tâm và lập luận của các bạn. Nhờ thế tôi biết được blog mình vẫn có những độc giả rất chân thành và nhiệt tình.

Bây giờ là 19/5/2010. Những ngày qua đối với tôi như 1 giấc mơ, từ chuyện tôi chuyển công tác tiếp tục nghiên cứu về lĩnh vực bảo mật đến việc đứng lớp làm công tác giảng dạy. Những người thân trong gia đình tôi sau bao thăng trầm sóng gió dần dần đều cố gắng vượt qua. Mọi thứ ổn hơn so với 1 tháng trước đây. Bản thân tôi vẫn cô độc và 1 mình sau ngần ấy thời gian. Anyway tôi chỉ nhớ ra ngần ấy điều để kể với mọi người. Chúc mọi người 1 tháng mới với khúc giao mùa thật hạnh phúc và mát mẻ

Tháng 6 là tháng của nhục dục mà

Từ nay tôi sử dụng 3 domain chính là, ngoài ra địa chỉ ở blogspot tôi dùng để lưu trữ các bài viết của blog.

http://tunblog.net

http://tunblog.info

http://haizean.com

http://osintun.blogspot.com

Nếu mọi người muốn vẫn có thể tiếp tục đọc và tôi vẫn tiếp tục làm trách nhiệm của 1 người thích viết

Trace

Thời gian 3 tháng vừa qua mọi người trong cộng đồng an ninh mạng và an toàn thông tin được chứng kiến nhiều sự chuyển biến rõ rệt từ những vụ án truy tìm dấu vết và tung tích. Chưa lúc nào bằng lúc này, việc bảo đảm an toàn thông tin cá nhân trở nên rõ ràng và quan trọng hơn bao giờ hết. Bản thân tôi ngoài nhiệm vụ nghiên cứu trong lĩnh vực info sec, thì còn tham gia ở các diễn đàn an ninh mạng tại Việt Nam. Đối với tôi niềm vui lớn nhất là khi thấy những người cùng công tác trong lĩnh vực mình yêu thích, tìm được 1 chỗ đứng trên thế giới, có tiếng nói riêng và đặc biệt là những research & conference có giá trị của các chuyên gia bảo mật Việt Nam được tham luận rộng rãi trên thế giới

Có 1 tin vui và 1 tin buồn đối với những ai đang tham gia và chưa tham gia vào cộng đồng này. Tin vui là có rất nhiều chiếc lá lành sẵn sàng đùm bọc những tấm lá rách nát. Tin buồn là cũng có rất nhiều chiếc lá rách vẫn chưa nhìn nhận ra con đường mình phải đi, cần gì và muốn gì. Vẫn đâu đó đóng vai những chú ếch con dưới đáy giếng.
Continue reading