Hội thảo hay quảng cáo

Này, giá của cậu cho 1 buổi thuyết trình là bao nhiêu ?

Thường là tình nguyện, không thì đổi bằng 1 bữa cơm

Thật á, đừng đùa..

Ùh

Cái giá trị của những buổi thuyết trình không phải là ở mặt vật chất cụ thể mà nó nằm ở những kiến thức tổng hợp thu nhặt được trong quá trình diễn giải. Tôi có 1 maillist của các anh & chú là đồng nghiệp trong vài ngoài nước. Họ nói rằng ở bên đó những buổi thuyết trình thường mang hơi hướm chia sẻ kiến thức thật sự chứ không đơn thuần là 1 buổi show hàng những thứ diễn giả biết và người nghe không biết. Họ không quan tâm nhiều đến vấn đề tiền bạc, điều duy nhất diễn giả cần ở ban tổ chức là qui cách xây dựng 1 buổi hội thảo.

Qui cách xây dựng 1 buổi hội thảo ở đây bao gồm tất cả mọi thứ thuộc về khâu chuẩn bị : địa điểm, thời gian, chỗ ngồi, đồ ăn nhẹ, máy chiếu, và những đảm bảo khác để buổi thảo luận không bị mang phần tạp nham, nhốn nháo hoặc thiếu chuyên nghiệp.
Ở cty, tôi được trả tiền cho việc đi nghe những buổi hội thảo về triển khai hệ thống, các vấn đề về an toàn thông tin và giải pháp đáp ứng nhu cầu doanh nghiệp. Có cơ hội đi nhiều vậy nên tôi thấy nước mình vẫn chưa thật sự chuyên nghiệp giống như các nước đang phát triển khác. Đa phần những buổi thuyết trình tôi đi nghe hoặc đi diễn giải đều ít nhiều có sự cố xảy ra. Mà sự cố tôi nghĩ nguy hiểm nhất chính là ở phong cách tổ chức. Nhiều lần khi đã nhận thuyết trình xong, tôi mới ngớ người vì địa điểm của nó đặt ở khá xa trung tâm thành phố, đã vậy khi đến nơi thì đó không phải là nơi để tổ chức buổi seminar mà nó giống cái nhà trọ nhiều phòng hơn. Chính những điều này làm hạn chế chất lượng của buổi hội thảo đó.

Thứ 1 : Người thuyết trình sẽ có cảm giác mình không được coi trọng, vì nếu ban tổ chức coi trọng mình thì đã không tổ chức ở 1 nơi thế này

Thứ 2 : Người nghe cũng sẽ giảm bớt hứng thú khi phải vừa nghe vừa lấy tài liệu tham khảo quạt cho mát, ngoài ra khát nước thì phải đi xa tận vài trăm m mới có 1 hàng nước uống

Thử hỏi nếu ban tổ chức không chuẩn bị và lường trước những điều này thì ai sẽ làm đây ? Chẳng lẽ trong giấy mời tham dự ghi (mỗi người đi nên mang theo 1 chai nước suối và 1 cái quạt giấy)
Continue reading

Giá trị chứng chỉ ?

Do chưa thanh toán tiền cho nhà cung cấp Server nên họ hơi thực dụng quá mức đến độ rút dây mạng của chúng ta. Không sao cả, bản chất của người Mỹ là vậy. Hơn cả đó là bản chất của những bản hợp đồng và cam kết. Xin lỗi mọi người.
Hôm nay rảnh rỗi sau khi chưa nhận được đồng lương nào từ những ngày làm trọng trách của 1 người truy tìm thủ phạm, tôi lại hí hoáy vài dòng kể lể cho mọi người. Đối với tôi mỗi case qua đi, mỗi 1 dự án bảo mật xong xuôi, nhìn thấy khách hàng lại được thỏa mãn và vui sướng hơn trong niềm tự tin về vấn đề an toàn thông tin của hệ thống mình chính là phần thường lớn nhất cho người làm bảo mật. Nhưng không có nghĩa rằng tôi đang làm việc cho những tổ chức từ thiện, hay phi nhận đạo. Dù sao con người ta vẫn thích tiền hơn là những món quà mang nặng giá trị tinh thần kia. Bản thân tôi cũng thế.

Mấy hôm rồi tôi nghĩ nhiều và trao đổi nhiều với các bạn của mình về các chứng chỉ CNTT. Bản thân tôi coi trọng chúng nhưng không coi trọng tất cả những người có được. Bởi tất cả chỉ là 1 tấm giấy được bán lại sau khi bạn đã đóng tiền đầy đủ ở các trung tâm đào tạo. Nói sơ qua về các chứng chỉ, tôi tin mọi người sẽ chẳng xa lạ gì với MCSA MCSE MCITP MCTS – CCNA (Security) CCNP CCIE – LPIC 1 LPIC2 hay CEH Security+ CISA CISSP. Tôi nghĩ rằng sau những tầm bằng đại học, những mảnh giấy này chính là những giá trị cao sang hơn để người tìm việc lẫn người tuyển dụng tin tưởng nhìn vào nó. Coi nó như 1 thành tích mà không phải bất kì ai cũng dễ dàng đạt được. Ấy vậy mà với thời buổi công nghệ thông tin như bây giờ, các trung tâm đào tạo chứng chỉ mọc lên như nấm, những forum, website chia sẻ tận cùng những bộ đề thi được đánh giá (Passure 90/100) dần trở thành 1 phong trào. Hệ lụy theo đó là trăm nghìn bạn trẻ đã và đang vùi đầu vào lĩnh vực CNTT đổ xô đi học. Vậy thật ra chúng để làm gì ?
Continue reading

Radius

Nhiều lúc mình hay bị góp ý là kiểu người không “đồng bộ”. Không đồng bộ là sao và tại sao không đồng bộ ? Đó là câu hỏi cần và đủ để xác thực rõ ràng vấn đề. Họ nói mình giỏi kĩ thuật quá đâm đa phần cái nhìn của mình sâu sắc và chi tiết hơn những điều họ đưa ra. Và bởi mình hiểu và nắm rõ những điều đó nên mình có quyền phỉ báng, bôi nhọ và giễu cợt những điều của họ. Àh vậy ra sự không đồng bộ ở đây nằm ở cái miệng và cái óc. Óc suy nghĩ tốt nhưng không biết truyền tải và góp ý lại thì coi như bỏ đi.

Làm việc trong ngành này chuyện 9 người 10 ý là điều tất yếu. Có thể cùng là 1 vấn đề cũng là 1 môi trường và ngữ cảnh nhưng con người ta qua nhiều trường lớp đào tạo khác nhau nên giải pháp đưa ra cũng sẽ khác nhau. Nếu bản thân ai cũng như ai thì chuyện rõ ràng trong 1 vấn đề là điều không phải bàn cãi. Ấy thế nhưng không phải cứ muốn là được, con người ta thích tự mình nhìn nhận và tự mình đưa ra chính kiến cho 1 vấn đề, tệ hại đó lại được coi là sự bất di bất dịch và khó lòng đánh đổi.
Continue reading