Rơm rớm qua đi

Ngày tết trống vắng trôi qua như dòng bia rượu vung vãi đổ vào ruột gan người bệnh.

Buồn cười lắm mọi người ạ. Tính tôi vốn dĩ không phải là đứa hay quên, nhưng dạo 3 ngày gần đây có người lại hay quên giùm tôi. Mail của tôi liên tục nhận những bức thư của server gửi về kiểu

Xin chào …

Ai đó, có lẽ là bạn, đã gởi thỉnh cầu đổi mật khẩu truy nhập .

Vui lòng dùng đường dẫn sau để hoàn tất việc phục hồi mật khẩu.

Bạn sẽ được chuyển đến một trang yêu cầu đăng nhập địa chỉ e-mail và mật khẩu mới. .

Cũng may, tôi chưa bệnh tật để rồi mất trí nhớ đến độ như thế. Chỉ hơi buồn cười là ai đó cứ “giúp” mãi chuyện này không hiểu. Hay là nếu ai có ý định vào đây mượn chỗ viết vài bài thì cứ nói thẳng, để xưng hùng xưng bá, để thỏa chí ngông cuồng, để thỏa lòng ước mong thì cứ nói. Tôi sẽ gửi pass ngay, không việc gì phải bày trò này trò nọ.

Có nhiều bạn cứ thích tự kìm hãm khả năng tư duy suy luận, biến mình thành 1 loài kí sinh suy nghĩ của người khác. Phàm ở đời, người ta dễ bị bệnh hoang tưởng và tự dối lòng. Thế nhưng hoang tưởng đến độ nghĩ rằng mình đang sở hữu những thứ mình chưa hề có hoặc nếu có cũng là của người khác, thì tôi chưa từng trải qua bao giờ.

Cám ơn kể lể xong cả rồi đấy