
Tôi không định dài dòng trong 1 buổi chiều với nhiều cái hẹn thế này đâu.
Tôi đang cảm thấy ngôn từ thật vô nghĩa.Chúng chỉ là những lời bào chữa và lí luận tầm thường rồi sẽ chóng bị vùi đi trong quên lãng.Sáo rỗng và mô phạm!Chúng làm cho tình cảm càng thêm dồn nén, nửa vời, và giấu diếm 1 cách hèn hạ.Chúng thể hiện tính cười cợt,trốn tránh thực tại và trí tưởng tượng phong phú của tôi.Có lẽ những người viết nhật kí là những kẻ chán đời (Ý tôi là những kẻ chơi blog để viết nhật kí là lũ chán đời)
Viết blog có thể đã giúp tôi suy nghĩ 1 cách chín chắn hơn, khác hẳn cách tôi thường tư duy, chỉ ra cho tôi những sai lệch trong nghề nghiệp và quan hệ tình cảm (dù là tôi rất ít viết về nghề nghiệp).Nhưng giờ đây , nó lại trở tành chướng ngại vật dẫn tới những niềm vui mới.Nó trở thành nơi ẩn giấu quá kín đáo cho tâm hồn tôi (mặc dù vẫn cố SEO cho nó lên top ở các công cụ tìm kiếm), nơi thực tại trở nên mờ ảo, cuộc sống thực bị bỏ mặc và xúc cảm bị nhem nhuốc bởi những từ ngữ bóng bẩy.
Continue reading

