Authentication

diarry
diarry 2

Này người còn nhớ những quá khứ , những lúc buồn vui giận hờn , những lúc e ấp rung động hay đại loại chỉ là 1 thứ thổn thức thật từ tâm hồn.Nó là

Cốc cốc cốc

Ai gọi đấy

Nếu là Hà cho xem tay

Nếu là Minh cho xem miệng

….

Tôi gọi nó là 1 sự xác thực. Authentication là chữ A đầu tiên trong bộ tứ Authentication, Authorization, Availability và Authenticity như bốn trụ chống trời nâng đỡ thế giới bảo mật.Không phải tự dưng tôi đi viết về kĩ thuật sau 1 ngày bị tra khảo đâu mà bởi vì tôi đang rất cần nó

Cậu và Tôi mỗi ngày đều phải xác thực nhau vài lần.Khi thì là xác thực để mở cửa , lúc thì xác thực để bắt tay hẹn hò , họa hoằn lắm là lúc gửi xe cậu cũng cần xác thực bởi 1 mảnh giấy nhỏ ghi rõ số xe , loại xe v.v…Nhiệm vụ của cậu là giữ nó để lấy xe . Vậy nó để làm gì ? Nó để chứng minh rằng cậu là cậu , và không phải là tôi.Tôi khác và cậu khác

Dấu vân tay, võng mạc hay giọng nói là những đặc điểm thường được sử dụng. Còn có một cách xác thực khác khá phổ biến, đó là dựa trên những điều mà bạn biết (something you know). Bạn đang chat trên Yahoo! Messenger? Thế làm sao bạn đăng nhập vào đó được? Bạn phải biết mật khẩu, chính mật khẩu là thông tin giúp Yahoo! xác thực bạn là chủ nhân của tài khoản đang đăng nhập. Tất cả những ai biết mật khẩu đều có thể đăng nhập vào tài khoản của bạn.

Ngoài ra còn một cách xác thực nữa là dựa vào sự tin tưởng (something you trust). Cách xác thực này thường được áp dụng trong các trường hợp những cá nhân đơn lẻ có nhu cầu xác thực danh tính lẫn nhau. Khi đó họ sẽ dựa vào một bên thứ ba mà cả hai cùng tin tưởng để làm trung gian. Ví dụ như người ta tin tưởng vào thông tin trong chứng minh thư của bạn không phải vì họ tin tưởng bạn mà vì họ tin tưởng vào tổ chức cấp chứng minh thư đó cho bạn, ở đây là cơ quan công an. Cũng có trường hợp họ áp dụng tính bắt cầu trong niềm tin để xác thực. Ví dụ như anh A tin chị B, chị B tin anh C, nên anh A sẽ tin anh C (vì anh A tin rằng chị B đã xác thực danh tính anh C trước đó rồi).

Cách xác thực bằng mật khẩu là cách thông dụng nhất vì tính đơn giản và dễ triển khai của nó. Tuy nhiên, qua thời gian cách này bộc lộ nhiều điểm yếu mà dễ thấy nhất là: mật khẩu rất dễ bị đánh cắp. Sự thực là bất kì thứ gì lưu trữ trên máy tính đều rất dễ bị đánh cắp. Nhưng tôi đâu có lưu mật khẩu trên máy tính đâu? Tôi nhớ chúng trong não và chỉ khi nào cần thiết tôi mới gõ chúng ra kia mà? Bạn có lưu đấy. Có thể bạn không lưu xuống ổ cứng nhưng khi bạn gõ ra nghĩa là bạn đang lưu mật khẩu của mình vào RAM. Và chỉ trong tích tắc, mật khẩu “tối mật” của bạn sẽ được chuyển đến tay một kẻ khác! Nhưng bạn an tâm, đã có rất nhiều giải pháp cho vấn đề này, trọn vẹn hay không trọn vẹn.

Tôi có mở tài khoản ở một ngân hàng, chủ yếu để nhận tiền lương từ công ty mà tôi làm chuyển vào. Tôi thường rút tiền thông qua máy ATM. Làm thế nào tôi chứng minh cho ngân hàng biết tôi là chủ tài khoản? Tôi phải trình ra được thẻ ATM của mình (something you have) và nhập vào đúng số PIN gắn với thẻ ATM đó (something you know). Rõ ràng cách làm này an toàn hơn việc chỉ sử dụng mật khẩu. Muốn đánh cắp tiền của tôi, kẻ trộm phải vừa chôm được thẻ ATM, vừa biết được mã PIN của tôi. Nói cách khác hắn phải chôm được hai yếu tố mới xác thực được.

Đây chính là ý tưởng chủ đạo của việc nâng câo tính an toàn khi xác thực: kết hợp nhiều yếu tố khác nhau (multi-factor authentication), mà thông dụng nhất là xác thực hai yếu tố (two-factor authentication) và xác thực ba yếu tố (three-factor authentication). Người ta sẽ gộp 4 yếu tố ở trên (thông thường là 3 yếu tố đầu), để tạo ra các tổ hợp yếu tố dùng để xác thực. Thông dụng nhất là sự kết hợp giữa something you know và something you have như cách làm của thẻ ATM. Dĩ nhiên bạn hoàn toàn có thể làm n-factor authentication với n > 3 nhưng lúc đó hệ thống của bạn sẽ chẳng có người nào sử dụng cả bởi vì nó quá bất tiện. Bảo mật bao giờ cũng phải là sự cân bằng giữa an toàn và tiện dụng. Vả lại, không có gì là an toàn tuyệt đối. Two-factor hay n-factor đi chăng nữa cũng chỉ giúp bạn giảm xác suất bị tấn công xuống một mức nào đó, nhưng không bao giờ là zero.

Hôm qua và mãi sau này vẫn là may mắn cả thôi